Quả thị quê nhà (Giao lưu - Tản văn Mai Thìn thơ Bảy thi)

Quả thị quê nhà



"Nhưng may sao chiều nay... Cảm ơn em quả thị quê nhà..."

Quả thị quê nhà

Cổ tích...
Một quả thị xưa
Có Cô Tấm nhỏ hiền từ bước ra...

Còn đây quả thị vườn nhà
Có ai đó để... bỗng oà mùi thơm
....



(Tản văn của Mai Thìn) (trích)

Chiều nay lên cơ quan mới mở cửa phòng thì một mùi thơm oà ra nghe thân thương và dịu mát. Mùi của quê hương tuổi nhỏ có sức quyến lạ thường làm dịu mát cả không gian đang nắng nóng dịu cả những căng thẳng bon chen của một cuộc họp vừa kết thúc.
Vứt bỏ mọi thứ tôi thần người ngắm nghía. Cái màu vàng quen thuộc mọng tươi đến nõn nà. Cái hương thơm đến lạ hít hà mãi vẫn không no. Quả thị ai để đó vừa chất phát hiền lành vừa đài cát xinh tươi trong một lớp vỏ tinh tươm mà cũ kỹ của người quê có truyền thống giáo dục và tự trọng. Hương thơm ấy không nói nhiều mảnh nhẹ và loang loang nhưng đã gợi cho tôi bao nhiêu là chuyện của quê hương chuyện của làng của xóm chuyện của ngày xưa và hôm nay...
Là một vùng bán sơn địa nhiều sỏi đá nên quê tôi có nhiều thị mà là những cây thị to tán rợp một góc làng. Đây thường là nơi tụ tập của đám trẻ con những trưa hè. Tôi còn nhớ cái gốc thị ven đường ở xóm dưới là quán cắt tóc của ông năm Tân. Nói là quán cho oai chứ chỉ là một chiếc ghế đẩu nhỏ đặt dưới cây thị xum suê và một hòm đồ nghề đã lên nước đen bóng. Chừng năm ba bữa   quán mới mở một lần nhưng lần nào cũng đông khách không đến hớt tóc thì cũng đến để tán chuyện. Rồi gánh đậu hũ gánh xu xoa của bà năm Thà bà bảy Đậu chuyên bán đổi lúa cũng ghé vào. Người hớt tóc cứ hớt người ăn đậu hũ cứ ăn nhưng những câu chuyện thì không bao giờ dứt...
... ...
Tuổi nhỏ chúng tôi ắp đầy bao kỷ niệm nơi thôn dã trong đó có những quả thị vàng tươi. Màu vàng ấy còn là màu của lá chuối già màu của rơm rạ quê hương. Những quả thị ủ trong máng rơm chín vàng dù hương thơm mát lạnh nhưng vẫn không thoát hết được cái mùi hương rơm rạ cũ. Quả thị trên bàn làm việc của tôi chiều nay quyện lẫn cả hai mùi hương ấy. Vì thế mà ùa về một cảm xúc nhớ quê nhớ rạ nhớ đồng nhớ những mùa thị chín...
Mùa thị chín thường cũng là mùa thu hoạch của vụ xuân hè. Sắc vàng của thị chín góp thêm cho cái màu vàng gần như chủ đạo của bức tranh quê mùa gặt. Trong góc vườn lấp loáng những quả thị vàng tươi xen với sắc xanh của lá. Bên dưới là rơm rạ vàng khô ngoài đồng nhiều thửa ruộng chín tới đang chờ người gặt hái. Trên sân vàng óng từng đụn lúa vừa tuốt nằm phơi mình trong nắng. Những chú gà con lon ton nhặt thóc bên mẹ gà vàng mơ... Mùa này bịch lúa nhà tôi thường ngát hương thị chín. Những quả thị hườm hườm được hái sớm phòng dơi ăn trộm chỉ một đêm trong bịch lúa là chuyển vàng ươm toả hương thơm nức mũi. Sáng nào đi học tôi cũng moi ra vài quả cất trong cặp để mang đến lớp làm quà cho tụi bạn ở thị trấn. Thế là giờ học văn của cô Ái quả thị đã trở thành đề tài sôi nổi cho cả lớp tham gia...
Quả thị chín cơm vừa thơm vừa ngọt nhưng lúc còn non thì vỏ xanh cơm chát chỉ có hạt thì trắng mềm. Chúng tôi thường đem rửa muối cho bớt chát rồi chia nhau nhai nghe dai dai sừng sựt như cùi dừa già vừa khô vừa cứng. Cha tôi vẫn thường nhặt hạt thị rửa sạch phơi khô rang cháy để dành hãm với nước trà mà uống vì nó có chất bổ dưỡng kích thích sinh trưởng chống lão hoá. Hồi ấy trên vách đất đầu hồi cạnh tấm phản gõ nơi tôi dùng làm bàn học thường dán đầy những ngôi sao vàng sậm được xé từ vỏ của quả thị. Vỏ thị dai mềm. Chỉ cần dùng dao khía vào vỏ quả thị chín thành năm cánh rồi lột ra là có một ngôi sao dán trên vách đất cho khô để dành làm vị thuốc trị bệnh giời bò một bệnh ngoài da rất phổ biến trong đám trẻ con nông thôn thời đó. Chỉ cần gỡ cái "ngôi sao" vỏ thị đã khô đem đốt thành than hoà với dầu phộng mà bôi lên chỗ "giời bò" vài lần thì sẽ liền da thắm thịt.
Thuở nhỏ ở quê rất hiếm khi được ăn kem ăn kẹo như trẻ nhỏ bây giờ. Thường là mùa hè dăm bữa nửa tháng nghe tiếng leng keng của ông bán cà - rem hoặc kẹo kéo từ  đầu thôn là cả đoàn cả lũ chạy ra nhìn. May hôm nào mẹ cho được đồng bạc cắc thì mua một que mà mút. Trông bọn trẻ nhà giàu mút kem chúng tôi cũng lấy thị ra mà mút. Chỉ cần bóp cho mềm đều quả thị chín tới rồi cắn một lỗ nhỏ rồi vừa mút vừa nặn thì cơm thị tuồng vào mồm cũng ngon cũng ngọt nhưng chắc chắn... không bằng kem!
Lá thị xanh theo kinh nghiệm dân gian cũng là một vị thuốc được dùng rất phổ biến. Riêng gỗ thị được cho là dai nhất trong ba loại cây ở nông thôn miền Trung: "Xoài giòn mít dẻo thị dai". Vì vậy nó thường được dùng để làm nhà và lấy củi. Bọn trẻ chúng tôi thì thường chọn những cành thị vừa tầm để đẽo những cái vụ. Nhờ gỗ thị mềm dẻo lại có màu trắng nên vụ đẽo từ cây thị thường được chuốc cho láng và chạy rất êm.
Suốt bao đời cây thị gắn bó với người dân quê tôi nó che chở bao bọc điểm tô cho cuộc sống người nông dân đỡ phần vất vả thiếu thốn. Vì thế cây và người người và cây đã trở thành mối quan hệ láng giềng không thể thiếu trong cuộc sống mưu sinh. Cây thị đã hoá thân thành những tên đất tên làng những địa danh đi vào sử sách: Xóm Cây Thị chợ Cây Thị cầu Cây Thị... Riêng nhà thờ Cây Thị (còn có tên gọi Xuân Phương) ở quê tôi từ lâu đã là một nhà thờ lớn. Cùng với nhà thờ Nước Mặn nhà thờ Cây Thị là một trong những nhà thờ lớn của cả khu vực miền Trung. Hồi ấy hẳn phải có một hay nhiều cây thị to toả bóng mát cho nhà thờ cho những giáo dân đi lễ lấy chỗ mà trú nắng trú mưa. Những cây thị ấy hẳn phải gắn bó gần gũi như một biểu trưng cho cả vùng mới được lấy tên mà đặt cho nhà thờ.
Giờ đây mỗi lần đi qua nhà thờ Cây Thị lòng tôi chợt ngậm ngùi khi chẳng thấy bóng thị đâu. Tâm trạng ấy cũng giống như khi đứng trước hiên nhà dõi về góc vườn nơi chái Tây. Cây thị ngày xưa vẫn đứng đó reo vui cùng gió rộn tiếng chim kêu... giờ đã không còn nữa. Cũng giống như những người già của quê lần lượt ra đi theo quy luật của lẽ tử sinh nhưng thị lại khác con người. Nó cứ bị mất dần mất dần không theo qui luật ấy tưởng đã không còn nữa trong tâm trí xô bồ và quyết liệt của cuộc mưu sinh thời hiện đại. Nhưng may sao chiều nay... Cảm ơn em quả thị quê nhà...
MT (nguồn: Maithin.vnweblogs.com)    
                                                                                                          

3. baythi | Re: Quả thị quê nhà | 03/10/2009 15:42


Quả thị quê nhà

Cổ tích...
Một quả thị xưa
Có Cô Tấm nhỏ hiền từ bước ra...

Còn đây quả thị vườn nhà
Có ai đó để... bỗng oà mùi thơm
Vừa dìu dịu vừa thân thương
Khắp phòng thoang thoảng mùi hương quê nhà

Đứng bên quả thị ngẩn nga
Quả vàng mọng vỏ nõn nà tròn tươi
Này ơi quả thị này ơi
Lặng ngồi bên thị... Bồi hồi nhớ quê...

Lượn lờ nỗi nhớ tôi về
Một miền sơn địa làng quê tôi ngày
Thị mọc đây đó đó đây
Cây to rợp bóng trẻ quây dưới vòm
Cây to thị mọc ven đường
Một "cắt tóc quán" nhờ nương tán dày
Ai qua cũng tụ về đây
Đậu hũ một gánh... mở bày xu xoa
Lúa Bà Bảy Đậu đưa ra
Người mua kẻ đổi lân la... Chuyện kề...

Đầy ắp kỷ niệm thôn quê
Vàng rơm... vàng chuối... thị về... vàng thêm
Đến mùa thị ủ máng rơm
Hương len vào cả cơm thơm mùa về
Lúa vàng gặt một mùa hoe
Màu vàng... vàng cả tranh quê ngày mùa
Vàng chen tán lá ban trưa
Vàng rơm lúa hạt sân vừa tuốt xong
Vàng trên gánh vàng trong nong
Vàng lon ton cả bộ lông mái gà
Vàng thơm bịch lúa trong nhà
Giấm trong mấy quả thị đà vàng ươm

Lúa mùa hương ngát mùi thơm
Pha thêm dìu dịu thanh đơm thị đầy

Thị vào cả cặp sách dày
Thị lên trên lớp thị lây sang người
Thị thành trang viết bạn - tôi
Thành câu thơ nhuộm vàng tươi học trò

Thị tròn mượt vỏ hạt to
Quả xanh ăn chát thì cho muối vào
Hạt thị rang chín hạt sao
Hãm chè vị thuốc thanh tao bổ người

Vỏ thị dán vách mà chơi
Những ngôi sao toả vàng tươi đầy tường
Trẻ nghèo thời ấy đâu kem
Quả đưa chọc lỗ bóp mềm... mút ngon

Gỗ cây dai dẻo không giòn
Làm nhà dựng cửa cho con cháu làng
"Xóm Thị" "Chợ Thị"...  tên mang
"Nhà thờ Cây Thị"  gắn càng đẹp danh

Bao lần về quê tôi thăm
Thị ơi như chẳng còn xanh thuở nào
Tử sinh thị cũng gắn sao?
Cây xưa xanh bóng giờ nào đâu xanh
Phải chi trong cõi mưu sinh
Thi ơi thị cũng mất dần thế sao?

Hôm nay một quả vàng màu
Trong phòng thơm nức thị trao hương đời
Thị đưa tôi trở về nơi
Ngày xưa vàng rượi thơm tươi... cái thời

Cảm ơn em... quả thị ơi
Tôi ngồi... bất chợt bồi hồi nhớ quê

Khác chi một quả thị xưa
Miền cổ tích tôi mới vừa bước ra


031009


Chào anh MaiThìn

Nghe tên anh đã lâu hôm nay lạc vô tản văn của anh tôi mạo muội chuyển nó thành vần. Coi như là cảm tác của tôi khi nghe  anh nói về quê hương về quả thị mà miền quê của anh có như một đặc sản quê hương...

baythi

Chào VanThang

Thị ơi!
Vàng tươi sắc thị ngày xưa
Vàng lên nỗi nhớ mà tưa nỗi lòng
Vàng thơm hương thị hoài mong
Thị ơi! Tìm mãi em trong gió ngàn!

Chúc anh vui khỏe.
Thân mến!

Viết bởi vanthang

Thị xưa vàng rộm hương thơm
Để hương theo mãi con đường thu nay
Tuổi xưa quả thị trong tay
Bây giờ vắng thị nhớ ngày thơ xưa

Cảm ơn anh VanThang ghé thăm và đọc bài về Thị

baythi

Chào HanhVan

Bài tản văn và bài họa thơ thật hay! Đọc mà hanhvan còn nghe phảng phất đâu đây mùi thơm của thị (tưởng tượng thôi) lâu lắm rồi hanhvan không trông thấy quả thị nhưng mùi thơm thì... nhớ mãi đó!

Viết bởi hanhvan

Trả lời muộn mằn. Thứ lỗi nhé. Hôm nay mới lùi về bài cũ. Bài viết com bên trang của MaiThìn mang về bên này đưa lên trang... Quả thị cổ tích và quả thị nay có khác chi nhau ở mùi thơm đâu.
Cảm ơn HàVân nhé

bảythi

Chào TramHuongCuaMe
Xanh cây… xanh lá… thị cành xanh “ghê”
Sang hè thị mới sum xuê
Cơn mưa tắm mát chiều quê nắng hầm
Lộc xanh cây mới khơi mầm
Mầm xanh… xanh búp nõn nà lá xanh
Xanh che bụi chuối sau hè
Xanh nghe lá cỏ mọc đè ven đê
Xanh màu ngọc bích trời “mê”
Xanh cây cọ nhỏ vân vê lối về
Xanh xanh con mắt em che
Đêm về thao thức... xanh xao má gầy

Chúc anh ngày càng nhiều sáng tác mới độc đáo!

Viết bởi tramhuongcuame

Bốn hôm rồi hôm nay mới hồi cố vô bài trước. Muộn màng mới trả lời com được. Xin thứ lỗi!
bài họa lấy màu xanh đối với màu vàng.
Thị hôm qua còn xanh
Thị vào dấm trong bồ lúa
Nay thị vàng rộm màu da
Làng quê xanh cỏ xanh cây
Xanh trời xanh bích xanh đầy mắt em

Cảm ơn đã ghé thăm và đọc bài về cây thị

vanthang

Thăm anh Bảy Thi

@ Chào anh Bảy Thi!
Qua thăm anh hỏi anh Thị đi đâu rồi?

Thị ơi!
Vàng tươi sắc thị ngày xưa
Vàng lên nỗi nhớ mà tưa nỗi lòng
Vàng thơm hương thị hoài mong
Thị ơi! Tìm mãi em trong gió ngàn!

Chúc anh vui khỏe.
Thân mến!

tramhuongcuame

vàng... xanh

Vàng rơm... vàng chuối... thị về... vàng thêm
Đến mùa thị ủ máng rơm
Hương len vào cả cơm thơm mùa về
Lúa vàng gặt một mùa hoe
Màu vàng... vàng cả tranh quê ngày mùa
Vàng chen tán lá ban trưa
Vàng rơm lúa hạt sân vừa tuốt xong
Vàng trên gánh vàng trong nong
Vàng lon ton cả bộ lông mái gà
Vàng thơm bịch lúa trong nhà
Giấm trong mấy quả thị đà vàng ươm

Xanh cây… xanh lá… thị cành xanh “ghê”
Sang hè thị mới sum xuê
Cơn mưa tắm mát chiều quê nắng hầm
Lộc xanh cây mới khơi mầm
Mầm xanh… xanh búp nõn nà lá xanh
Xanh che bụi chuối sau hè
Xanh nghe lá cỏ mọc đè ven đê
Xanh màu ngọc bích trời “mê”
Xanh cây cọ nhỏ vân vê lối về
Xanh xanh con mắt em che
Đêm về thao thức... xanh xao má gầy

Chúc anh ngày càng nhiều sáng tác mới độc đáo!

hanhvan

Bài tản văn và bài họa thơ thật hay! Đọc mà hanhvan còn nghe phảng phất đâu đây mùi thơm của thị (tưởng tượng thôi) lâu lắm rồi hanhvan không trông thấy quả thị nhưng mùi thơm thì... nhớ mãi đó!

baythi

Chào HàVân

Quê mùa vàng lúa vàng hoa
Vàng thơm quả ngọt vàng ngà tuổi thơ
Vàng ươm nõn thị như tơ
Tuổi thơ ta gửi... thì giờ mở ra

Cảm ơn HàVân lại thăm và cùng chia sẻ!

Hà Vân

Kính anh Bảy

"...Lúa vàng gặt một mùa hoe
Màu vàng... vàng cả tranh quê ngày mùa
Vàng chen tán lá ban trưa
Vàng rơm lúa hạt sân vừa tuốt xong
Vàng trên gánh vàng trong nong..."

Khổ thơ đẹp như một bức tranh mùa vàng rộn rã và ấm áp tình người gần thế mà hình như xa xôi như trong chuyện cổ tích rồi anh Bảy nhỉ?

Những câu thơ bình dị giọng như kể chuyện "ngày xửa ngày xưa ..." đi vào lòng người - có chút gì tiếc nuối ...
Sao không là cô Tấm dịu dàng
từ trong quả thị bước ra.
Sao không là vậng trăng tròn
Rạng ngời rực rỡ tuổi hoa ...

Kính anh Bảy một ngày vui.

Em Hà Vân

Bảythi

Thị ơi Thị rụng tay Người
Ướp thơm cả một góc trời Mùa Thu
Đâu còn Thị bán mà mua?
Thị theo cô Tấm ngày xưa đi rồi!
Ai đan giỏ lưới cùng tôi
Để đeo trái Thị vừa rơi Màu Vàng?
Ai cho tôi thấy lại Nàng
Vạt đào ngực Tấm mịn màng Giấc Mơ ?
Và Tôi tiếc mãi Tuổi Thơ
Thơm lừng Hương Thị đầu mùa vườn quê./.

Viết bởi chanhrhum

Vườn quê một bận ai về
Ra vườn những ngóng những mê mẩn người
Ngước mắt vòm lá Thị cười
Một vàng rực giữa bời bời lá xanh

Trèo cao vịn một nhỏ cành
Một vàng quả Thị nõn gần má ai
Gốc cây ôm Thị lòng tay
Lim dim mắt nhắm thơm ngây Thị à

Nhớ câu cổ tích của bà
Bà ơi giờ Thị bước ra Tiên gì?

chanhrhum

Thị ơi Thị rụng tay Người
Ướp thơm cả một góc trời Mùa Thu
Đâu còn Thị bán mà mua?
Thị theo cô Tấm ngày xưa đi rồi!
Ai đan giỏ lưới cùng tôi
Để đeo trái Thị vừa rơi Màu Vàng?
Ai cho tôi thấy lại Nàng
Vạt đào ngực Tấm mịn màng Giấc Mơ ?
Và Tôi tiếc mãi Tuổi Thơ
Thơm lừng Hương Thị đầu mùa vườn quê./.

bảythi

Chào anh Lê Vi
Rất vui khi anh ghé thăm đọc bài thơ mộc mạc làng quê. Và vui hơn là anh thích khổ thơ mà chính BT cũng rất thích này.
Cảm ơn anh chúc anh nhiều bài viết nhiều bài thơ trên trang.

LÊ VI

chia sẻ

Đầy ắp kỷ niệm thôn quê
Vàng rơm... vàng chuối... thị về... vàng thêm
Đến mùa thị ủ máng rơm
Hương len vào cả cơm thơm mùa về
Lúa vàng gặt một mùa hoe
Màu vàng... vàng cả tranh quê ngày mùa
Vàng chen tán lá ban trưa
Vàng rơm lúa hạt sân vừa tuốt xong
Vàng trên gánh vàng trong nong
Vàng lon ton cả bộ lông mái gà
Vàng thơm bịch lúa trong nhà
Giấm trong mấy quả thị đà vàng ươm
-------------
Mình thích những câu thơ đầy ắp màu vàng vùng quê trong thơ của anh Bảy Thi đã mang nhiều kỷ niệm rất ấn tượng đến với mình.

baythi

Chào Moon

Phải chui vào chỉnh sửa ngay font chữ. Thực ra chỉ vào VIEW TEXT SIZE chọn font LARGE hoặc LARGEST thì đọc vừa mắt rồi lúc ra trở lại font cũ!
Cảm ơn MOON nhiều khi ghé thăm anh BT.

Moon

Chào anh!Nhớ Moon ghé thăm anh chứ chữ nhỏ quá đọc không rõ lắm anh à nên Moon k để lại lời cảm nhân.
Chúc anh vui!

Bảythi

Mạn phép góp nhặt với anh vài câu.
Chúc anh ngày vui.

Viết bởi nguyenvannhan:
Còn đây quả thị vườn nhà
Có ai đó để... bỗng oà mùi thơm"
Vẫn là cuống rạ cây rơm
Người đi mấy độ lòng sờn áo xưa
-----------
Thị ơi hương vẫn còn đưa
Quê nghèo nhưng thị vẫn thừa hương thơm
Cảm ơn NguyenVanNhan chia sẻ bằng 2 câu thơ kết nối!

Bảythi

Chào Minh Đan
Vui khi em tới đọc trang BT
là viết để cùng đọc cho vui và ai đó một lần quả thị làm mê bởi hương thơm của nó... để rồi nhớ cổ tich nhớ kí ức và nhớ cả về mình về quê hương xứ sở...
Chúc em vui!

nguyenvannhan

"Còn đây quả thị vườn nhà
Có ai đó để... bỗng oà mùi thơm"
Vẫn là cuống rạ cây rơm
Người đi mấy độ lòng sờn áo xưa
Mạn phép góp nhặt với anh vài câu.
Chúc anh ngày vui.

M.Đ

haha...

Đọc bài thèm Thị hu hu...
Thơ còn thảng thốt ghiền chừ Lọ Lem.

Anh Bảy tài quá! Từ một tản văn mà lột xác thành bài thơ ngọt lịm như quả Thị nàng Tấm vậy đó.
Vui khỏe anh nhé!
Lọ Lem đất võ s blog

Bảythi

Chào Ngọc Yến. Ủa bên trang BayThi chữ lại to đọc vừa mắt. Ngọc Yến vào "View" chọn "Text size" rồi chọn "Largge" hoặc "largest" là đọc được sau khi đọc xong hồi lại như cũ để đọc trang khác!
Cảm ơn đã ghé thăm!
bảy Thi

Ngọc Yến

Tản văn anh dùng co chữ nhỏ quá làm khổ những người "mắt kém" như NY rồi. Bài thơ Quả thị quê nhà gợi những kỷ niệm tuổi thơ đã từng ấp ủ chờ mong cô Tấm xinh xắn dịu hiền.